"Sự thật chính là như vậy."
Trần Lạc đáp lời, rồi hỏi: "Ngươi có thân bằng quyến thuộc nào ở Quy Xà hải thành không? Có cần đi chào từ biệt họ không? Bổ Thiên giáo cách Vô Tận hải vô cùng xa xôi, chuyến đi này kéo dài nhiều năm, chẳng biết đến năm tháng nào mới có thể quay lại."
"Được sao? Vậy ta phải đi, nhẫn trữ vật của ta vẫn còn giấu dưới cống ngầm ở Quy Xà hải thành nữa."
Nghe vậy, Diệp Hương Lăng ảo não vỗ trán. Đúng là mỹ sắc hại người mà, đến cả chuyện quan trọng như thế cũng quên béng mất.




